Về yêu đương

Thấy lâu nay người ta cứ nói về tình yêu, than thân trách phận hay tổn thương sâu sắc. Thôi thì cứ coi như một cái gì đó sinh ra để làm cho cuộc đời vốn khổ thêm khổ, nhưng cũng làm cho những phút giây hạnh phúc ngắn ngủi của cuộc đời trở nên trọn vẹn và sâu sắc hơn.
Vậy câu hỏi đặt ra, tình yêu là gì? Người ta đã nói nhiều về tình yêu, nói nhiều về cái người ta mất đi về tình yêu, nhưng hầu như không ai định nghĩa nó. Chẳng những vậy mà có người đã viết “Đố ai định nghĩa được tình yêu”. Ơ, thế mà cũng hay khi mà khoa học đã quy cho tình yêu một dạng hooc môn nào đó mà tôi chẳng thể nhớ tên. Nhưng dẫu có là cái dạng hooc môn gì chăng nữa, thì xét đến cũng người ta vẫn chẳng thể biết bao giờ nó đến, khi nào nó có thể phá hỏng tất cả các dự định trong cuộc sống vốn êm đềm và nhăn nhở của chúng ta. Thế nên, nó lại càng làm cho cuộc sống phức tạp phức tạp, và làm cho ai ai cũng đau đầu. Nếu chăng là yêu mà chẳng được yêu?
Tôi đã trải nghiệm cái sức đảo lộn khủng khiếp của nó nhiều lần, từng không thể ngăn mình mỉm cười, từng khó chịu, nhưng chưa bào giờ rơi nước mắt vì ái tình. Chẳng qua, tất cả với tôi chỉ là những mối tình đơn phương khờ dại. Cho đến gần đây, số phận bỗng như thế nào đó mà bất chợt quẳng vào cuộc sống vốn bình yên của tôi một thứ không bình yên cho lắm – tình yêu song phương thực sự. Thế là, tôi được trải nghiệm những điều mới mà trước đây tôi chỉ từng nghe, từng đọc.
Chuyện tình cảm của tôi khác với nhiều người, không hề có một khởi đầu suôn sẻ cho lắm. Nó bắt đầu bởi một mớ bòng bong, nhưng được duy trì bằng sự yên bình. Nên bởi tôi đã cố gắng bước thêm được một bước, mọi chuyện đổi với tôi cũng không quá khó khăn. Hay dẫu có khó khăn, thì cũng là thử thách. Tôi chẳng dám nói chắc chắn sẽ vượt qua, nhưng nếu không vượt qua chăng nữa thì đúng là chưa thực sự duyên rồi.
Thực sự tôi gặp nhiều người đã nhầm lẫn trong tình yêu. Người ta không thực sự rung động, không thực sự hiểu nhau, hay chưa thực sự duyên với nhau đúng thời điểm mà bởi vậy chưa thực sự thông cảm, thấu hiểu và chấp nhận, trải chưa kịp nhiều để dày dặn và nỗ lực yêu thương. Tôi gọi là nỗ lực yêu thương bởi tình yêu, để hạnh phúc không đơn giản chỉ là bản năng như vậy. Hạnh phúc trong tình yêu không phải là chuyện dễ dàng. (Dù tôi đã nói rất nhiều về cái việc hạnh phúc hay không là do cách nhìn, nhưng) trong một mối quan hệ, tình là chưa đủ để lâu dài, hòa hợp, hạnh phúc và yêu thương.
Tôi cho rằng có nhiều người đã nhầm lẫn thật nhiều trong tin tưởng. Trong mối quan hệ với một con người, điều chúng ta cần thực sự là tin tưởng vào bản thân người đó, chứ không phải là tình cảm của người đó. Bởi bản chất con người, tính cách con người là thứ mà ta thực sự yêu thương và chung sống. Tình cảm là phần ở giữa hai con người, nó mạnh hay yếu, thoải mái hay bó buộc, tự nhiên hay gò bó, thậm chí cả việc nó biến đổi như thế nào – còn phụ thuộc vào quá nhiều yếu tố. Cũng giống như khi rơi vào tình yêu với bạn, người đó có thể chẳng lí do nào rơi vào tình yêu với một người nào khác dẫu họ có muốn hay không. Vậy nên cái người ta than vãn là lòng người thay đổi, là phản bội thì tất cả cũng chỉ là một sự kiện mà người kia chẳng hề mong muốn. Nhưng đó là lúc mà hai trái tim không còn đồng điệu, tình yêu không còn được đáp lại bởi tình yêu nữa. Dù thế nào, giai đoạn này có lẽ là thời điểm tồi tệ nhất, một người trách móc, một người áy náy – hoặc tệ hơn, một người hững hờ, một người tiếc nuối. Thậm chí còn chẳng tin vào tình yêu, thậm chí không dám tiếp tục yêu thương vì sợ hãi bị tổn thương, phản bội. Nhưng em ơi, ở đời sao tránh khỏi (cái mà ta gọi là) khổ đau? Vả chăng, trốn chạy là có thể, nhưng đối mặt vẫn là giải pháp duy nhất. Rồi cuối cùng, sẽ nhận ra, tất cả đều là tất yếu ở phút đó, với con người đó, khởi đầu đó, mọi thứ – chỉ có thể đi đến thế mà thôi.
Vậy điều gì khiến hai người thực sự có thể lâu dài mà bên nhau đây? Câu hỏi thật khó. Và có lẽ với mỗi người, mỗi kiểu mqh lại có những tiêu chí hoàn toàn khác. Nhưng với tôi, có lẽ là vẫn là một câu muôn đời luôn đúng “Đúng người, đúng thời điểm.”
Thế nào là đúng người? Là vốn dĩ về mặt bản chất, trong suốt quá trình sinh ra và lớn lên cả hai được hình thành nhân cách, tính cách và hệ thống quan điểm – giá trị xã hội trùng nhau ở những điểm cần trùng. Bù trừ nhau ở những điểm cần bù trừ. Tóm lại, cái khung xương nhân cách không thể quá mâu thuẫn.
Thế nào là đúng thời điểm? Câu này thì không thể ngắn gọn trong một hai dòng mà có thể nói cho hết được. Trước hết, tôi sẽ viết về cái nhìn của nhiều người về cái câu “đúng thời điểm” này. Người ta thường nói, đúng thời điểm là người đó đến vào khi ta cần. Con gái cần một tấm lòng bao dung che chở, con trai cần một cô gái dịu hiền; sau bao nhiêu ồn ã bon chen của tuổi trẻ để tìm về chốn yên bình – được gọi là gia đình. Nhưng với tôi, tôi sẽ nói nhiều hơn về cái điều đúng thời điểm này. Thứ nhất, đúng thời điểm đó là khi hai con người đã “đúng” cho nhau trải nghiệm cuộc sống ở mức không quá chênh lệch để khi lỡ va nhau trên cuộc đời, họ đủ thu hút nhau. Và sau khi thu hút, họ may mắn tìm được cái tình yêu gọi là song phương. Đó là về mặt tình cảm. Thứ hai, về mặt tính cách, thì đó là thời điểm mà cả hai người đã trải nghiệm đủ nhiều hoặc cùng trải nghiệm đủ nhiều để trở nên trưởng thành hơn trong một mối quan hệ tình cảm: biết chấp nhận (về mặt lí trí) và biết lắng nghe (về mặt cảm xúc), cả hai phải là những người cơ bản hoàn thiện và luôn muốn hoàn thiện bản thân. Bởi tình yêu, có nhiều thử thách bao gồm cả chủ quan và khách quan, để giải quyết cùng nhau được vấn đề khách quan, người ta cần tự ổn định (hoặc ổn định cơ bản) trước những vấn đề nội tại.
Nhưng xét cho cùng, có lẽ vẫn có những mối quan hệ như thế kia nhưng vẫn tan vỡ. Tôi chưa dám chắc mười phần, nhưng nếu vẫn vậy thì đó có lẽ là tất cả những điều tôi có thể làm cho một mối quan hệ. Chỉ có thể nói, vậy là vô duyên rồi, có những người đi qua đời ta chỉ là đi qua mà thôi. Dẫu tan vỡ, dẫu tổn thương thì vẫn phải hiểu được tan hợp vô thường, và niềm tin sẽ không bao giờ tắt bởi đánh đồng là một việc làm gây lãng phí nhất đời.
Định viết gì lại quên mất, thôi lần sau viết tiếp 🙂)
Advertisements

Viết linh tinh

Thật sự, chuyện tình cảm đối với em là một thế giới đầy mới lạ. Nó không phải thứ bản thân em có thể lường trước được.

Chẳng hạn như niềm tin, em đã nghĩ mình sẽ tin, đã nghĩ đây là một điều hiển nhiên có khi em chấp nhận bắt đầu một mối quan hệ. Nhưng em đã lầm rồi, để tin, đó nó là cả một nỗ lực tự thuyết phục và cố gắng. Bởi lo ngại được mất là cái đương nhiên với con người, dù em biết rằng những xúc cảm ấy chẳng có tác dụng gì, nhưng em vẫn không thể ngừng bất an, ngừng lo lắng.

Mỗi khi em thấy một hoạt động nào đó của chị ấy, lòng em lại quặn lên. Không đau thương, không nghi ngại ghen tuông, mà là một nỗi bất an mơ hồ. Một mối quan hệ kéo dài đến thế, một người khiến anh hai lần rơi vào tình yêu. Từ khi trẻ thơ, đến lúc trưởng thành. Sâu sắc đến vậy, tình cảm như thế.
Chị ấy khác em, em đoán được như vậy và cũng có người nói với em là như thế. Nhưng con người đâu có ai giống nhau. Chị ấy xinh, nếu là một người con trai em sẽ thích một cô gái xinh xắn như thế chứ không phải em. Khi mà tính cách có lẽ em chưa biết nhiều về chị ấy.

Liệu rằng có phải anh quá mệt mỏi với mối quan hệ kia, và rằng anh tìm thấy bình yên nơi em. Rồi lầm tưởng đó là tình cảm yêu thích. Người ta thường hay nhầm lẫn, vì tình cảm là thứ phức tạp mà. Anh có thể nghĩ bản thân anh đã chắc chắn, nhưng đâu có gì chắc chắn bao giờ? Dẫu em nghĩ vậy chăng nữa, em vẫn lựa chọn biểu hiện niềm tin, biểu hiện niềm tin trong nỗi bất an vớ vẩn trong lòng.

Anh biết không, em không tự tin và cũng không hề vững vàng như em luôn tỏ ra là vậy. Thật ra em hỏi có hơi ngu ngốc, khi mà em biết anh đã thấy hết toàn bộ con người em rồi, chỉ là người ta đọc sách nhưng hiểu ý tác giả như thế nào là một chuyện hoàn toàn khác, đúng không?

Thật sự, em sợ hãi, tự ti, lo lắng, tội lỗi áy náy khi chị ấy tồn tại trong thế giới của em. Dẫu em hiểu, có ra sao chăng nữa thì em không nên quan tâm điều đó.

Em bỗng trở nên điên rồ, kiếm tìm, xem xét lại toàn bộ những bức ảnh, stt ngày xưa của hai người, em thậm chí buồn. Dù em biết quá khứ là quá khứ, và có những thứ chẳng thế xóa đi được.

Chào

Có một thứ gì đó vỡ vun trong lòng tôi.

Xét về lý và về tình, anh chẳng hề có gì sai. Tôi cũng không có quyền trách anh. Nhưng tôi buồn, anh với tôi có lẽ đều hiểu chuyện gì đang diễn ra, dù không phải nói thành lời. Và dẫu anh cũng hoàn toàn hiểu điều này, thì cái cách anh thể hiện ra khiến tôi hiểu được ý anh.
Nhưng tôi vẫn không chịu thừa nhận, hoặc vì anh không nói thành lời cũng như vì tôi chẳng nói điều gì. Nên mọi chuyện cứ thể diễn ra mà không nói gì cả. Thôi thì, tôi vẫn hi vọng thế nào đó là mình có gì đó đặc biệt với anh. Nhưng rõ ràng điều này là không. Trong thế giới của họ, tôi quá nhạt nhẽo, quá nhàm chán.

*

Tôi dẫu phản kháng mãnh liệt đến đâu chăng nữa thì lời nói của cô nàng kia cũng khiến tôi bị tổn thương và tự vấn rất nhiều về bản thân mình. Liệu rằng tôi có thực sự dưới đẳng cấp? Và liệu rằng có phải tôi là một loại không màu giữa muôn vàn cá tính thú vị, làm cho người khác phát mệt khi phải trả lời câu nói của tôi? Liệu có chăng tôi mới là người nhìn nhận khác họ? Chứ không phải họ là người nhìn nhận khác tôi.
Đúng thôi, tôi dùng cảm xúc, tôi không muốn giới hạn bản thân trong một bộ khung nào cả. Tôi chỉ không thích con người đó, với sự tự tin luôn cho mình là đúng. Hay phải chăng do bản thân tôi quá tự ti, luôn muốn bản thân không phải sai điều gì?

Cũng chẳng biết. Có thể cô ấy nói đúng, tôi quá tự ti.

Tôi chẳng phải người có thể quên đi lời nói hay một cuộc tranh cãi trong ngày một ngày hai, tôi đã cư xử không đẹp, tôi biết chứ. Nhưng tôi ghét một người, và ghét thì chẳng cần đúng sai gì cả.

*

Tôi đang tự hỏi rằng liệu có phải vì bản thân tôi tự ti nên tôi đã dồn nén bản thân xuống, và trau dồi một mặt khác, tìm một thứ để bám víu vào, để cảm thấy bản thân còn thứ để có thể tự hào ngoài những thứ như nhan sắc, hay một kiểu nói chuyện hài hước, thú vị.

Một chút suy ngẫm

Tôi tự hỏi liệu rằng khi tôi gặp anh, tôi mới chính là tôi hay vì anh mà tôi đã thay đổi và không còn là tôi nữa. Mọi thứ đột nhiên trở nên hoàn toàn mơ hồ, tôi trở nên hoàn toàn là một đám rời rạc, chẳng còn biết đâu là dòng chảy thực sự nữa rồi. Nhưng liệu việc định hình chính con người mình có phải là việc cần hay không, có thực sự là việc đáng phải làm đến thế? Băn khoăn về bản ngã, đã bao nhiêu người? Và đã từng bao nhiêu người thực sự cảm thấy bản thân được là mình, khi cứ không ngừng tự hỏi?

Gần đây tôi bắt đầu đọc Haruki Murakami. Tôi đã đọc đâu trên facebook rằng người đọc HM là người mà cuộc sống hiện tại hỗn loạn, và cô độc, và không ngừng hoang mang với cuộc đời. Và anh cũng đã nói với tôi như vậy, càng buồn đọc HM càng hay. Còn tôi, thì tôi chẳng biết nữa. Tôi chẳng đoán định những thứ đó trong đầu mình, cũng chẳng hề kết luận. Có lẽ như Jung, tôi không phải là kiểu người mà xu hướng tự nhiên đó là kết luận về một cái gì mang tính khách quan (Je). Tôi thích cảm nhận, và kết luận một cách thầm kín ở trong dòng cảm xúc, khi chính cái tôi của tôi cũng không hề nhận ra được. Nên là, khi nghe người khác kết luận, tôi hay bảo rằng tôi không biết, và tôi chỉ vậy – đơn thuần cảm giác mà thôi.

Tôi không phải là kiểu người để được lòng thiên hạ mà sẽ thay đổi bản thân mình. Tôi cũng không phải là kiểu người sẽ mặc cho họ cảm thấy ra sao vẫn khăng khăng giữ nguyên suy nghĩ. Tôi nằm ở đâu đó giữa hai thái cực đó. Không phải tôi khao khát yêu thương, không phải tôi thèm muốn sự đặc biệt. Chỉ đơn giản rằng tôi chính là như thế. Tôi muốn đem lại điều tốt đẹp cho cảm xúc của người khác, tôi muốn họ được trải nghiệm sự êm ái đó và trong giới hạn nào đó, tôi có thể chấp nhận sự khó chịu để làm thế. Không phải là cao cả hi sinh, nhưng điều tôi cần là vậy, cái lương tâm nào đó xa xăm hơn trong tôi sẽ chẳng thể yên tâm nếu tôi lựa chọn lợi ích vật chất cho bản thân mình. Tôi cần liều thuốc về tâm hồn, cho tâm hồn nhiều lỗ hổng của bản thân tôi. Thật khó giải thích cho rõ, nhưng khi tôi cho đi, khi tôi vì người khác thì tôi chẳng hề mong đợi điều gì trở lại; thậm chí tôi còn cho rằng mong đợi như thế là một điều gì quá tầm thường.

Anh sẽ hỏi tôi rằng: em nghĩ điều đó là tầm thường chăng? em thấy điều đó là xa xỉ, phù phiếm… à? Tôi sẽ trả lời rằng không, không hề. Nhưng thế giới quan, giá trị quan của tôi được chia đôi: với bản thân tôi, và với họ. Trong những điều tôi coi trọng và chú ý, tôi sẽ khắt khe với chính mình. Tôi là một kẻ khinh miệt thân xác (theo Nietzsche) cho dù rằng tôi cũng hiểu lắm rằng chẳng có cái gì đáng khinh, hay tôi cũng tự hỏi biết đâu người ta nên dửng dưng với mọi chuyện trên đời? Rằng “sắc tức thị không, không tức thị sắc”. Thật ra cũng đâu có gì sai, tôi chấp nhận mọi chuyện và hiểu được nó phải như vậy. Nhưng tôi chỉ đơn thuần chấp nhận nó vậy thôi, tôi không dùng nó trong phần sống riêng tư của mình. Tôi lựa chọn cho bản thân một thế giới khác, rất người, có phải trái đúng sai, có yêu ghét, có buồn chán. Nhưng những gì xảy ra thì không trốn tránh. Nhưng tự nhiên không phải là điều nó đáng sợ như vậy. Dù có chủ quan mấy chăng nữa, thì tôi không hề có ý định áp dụng TG quan, GT quan đó cho bất cứ ai khác ngoài tôi, dù tôi yêu thương hay ghét bỏ họ.

Đó là những thứ khác, nó nằm bên trong và sâu hơn những quy tắc cư xử đời thường. Đó là những thứ trừu tượng hơn và xa xăm hơn những gì tôi thực sự nên sống. Bởi bất chợt một ngày tôi nhận ra: hình như, tôi chẳng có một hình hài cụ thể nào cả. Tôi như một khối bột màu, cứ đến đâu tôi lại cho phép người ta nhào nặn tôi thành những hình thù khác (đương nhiên là trong giới hạn của khối bột ấy). Và cái người ta sử dụng để nhào nặn hình hài các cuộc nói chuyện của tôi – những cuộc nói chuyện hời hợt, xã giao, không đúng chủ đề, hay đang chững; đó là mong muốn của họ, là định kiến xã hội thông thường. Tôi đang sống với nó. Liệu nó là đúng hay sai khi làm thế? Liệu tôi có nên tiếp tục làm thế hay chăng? Khi tôi gặp anh, tôi bỗng thấy hoang mang. Ngày ấy tôi chẳng biết tại sao cả, tôi chỉ hời hợt đoán định rằng: anh bất định và nguy hiểm và điều này khiến cảm xúc của tôi co rúm, khiến tôi trở nên không còn là tôi nữa. Giờ thì tôi bỗng nghĩ, có lẽ tôi đã quá quen với việc được nhào nặn, để đến hiện tại còn chẳng biết đâu là hình thù thực sự của mình nữa. Anh thì không thích cái trò nhào nặn khối bột, anh kệ nó im lìm ở đó. Cho nên bối rối, và hoang mang. Tôi cũng chẳng biết liệu điều tôi cho rằng mình vừa “ngộ” ra liệu có đúng, nhưng tôi có thể biết được ít ra tôi cũng cứng cáp hơn và có chính kiến hơn sau bao nhiêu sự việc xảy ra như thế.

Khi mới gặp anh, và cả người bạn đó, tôi là một kẻ cô độc và sự cô độc làm tôi trở nên bấn loạn khi bỗng dưng gặp gỡ một ai khác đi trên con đường này (hoặc chí ít rằng tôi đã nghĩ rằng họ đi trên con đường này). Nó làm cho tôi trở nên vồ vập, trở nên trông đợi và sự cố gắng thái quá đẩy nhanh mối quan hệ chưa thực sự chín. Dù sự cố gắng ấy chỉ diễn ra trong não, nó chưa đi đến ngón tay. Bỗng dưng khi tôi dừng lại, nhận ra rằng mình đang cố gắng quá, mà cái gì quá cũng chẳng hề nên chút nào. Do may mắn chưa thực sự xảy ra chuyện gì đáng tiếc, tôi đã quyết định rằng để mọi thứ diễn ra tự nhiên, tôi không cố gắng nữa, tôi cũng thả trôi cảm xúc của mình, không sợ hãi, không lo được mất. Và mọt phần nào đó trong tôi tự quyết định rằng không quá quan tâm vào điều gì người khác nghĩ nữa. Nó cũng chẳng giúp tôi ăn được ngon hơn (hoặc cũng có thể thế thật nhưng dẫu vậy chăng nữa nó cũng không khiến tôi hạnh phúc hơn một cách lâu dài và ổn định). Tôi cũng nên tự nhủ rằng, việc kiến tạo một lớp vỏ bọc nhất quán và phù hợp theo cách nào đó thì cũng không nên một chút nào đó. Bởi lẽ, việc đánh mất cảm giác được là mình nó còn tồi tệ, việc cảm giác bấp bênh bởi lớp vỏ bọc nó đáng sợ. Và lâu dài, khi xé lớp vỏ bọc, thì chuyện quái gì cũng có thể xảy ra cả. Có thể, mọi chuyện bắt đầu lại từ đầu: tìm hiểu, thấu hiểu, rôi lại xé lớp vỏ bọc. Có thể, mọi chuyện chấm dứt tại đó: không thể chấp nhận cái tôi kia. Cũng có thể, cái tôi thực sự mới là thứ được yêu thương và quý trọng. Nhưng chẳng mấy khi cả, khi mà người ta cũng tự mình không trân trọng nó, lo ngại nó, và chẳng hề tự tin vào nó. Vậy là, tự xé kén mà bay ra, đúng không nhỉ?

Tập rằng thôi không cưỡng cầu, thôi không sợ hãi về sự ghét bỏ cái tôi thực sự, thôi không tạo ra nữa những vỏ bọc. Thôi, ngừng lo ngại và cứ sống như thế. Sống như thế nghĩa là cứ tiếp tục cố gắng sao cho trở nên tốt hơn, vẫn cứ vì họ vì mình, vẫn cứ ở lưng chừng vì bản chất đã là như thế rồi. Cuối cùng, sẽ có người hiểu và chấp nhận thôi (nếu mà không có thì ít ra cũng sẽ hạnh phúc với chính cái tôi của mình).

 

Than vãn, lại than vãn

Có lẽ chức năng cảm xúc của tôi đang không tốt rồi, có gì đó cứ bất ổn trong, và rồi muốn viết, muốn khiến nó tan hết ra thành ngôn từ.

Không biết liệu họ có như vậy hay không, tôi cảm thấy tâm hồn mình như đứa trẻ hư đốn và cô đơn. Vì vậy mà trở nên vồ vập quá với những kẻ xa lạ mà chợt thấy đồng cảm được, đã chẳng cư xử như bản thân vốn là. Hoặc cuối cùng lại chính là như vậy, kết quả sau rốt vẫn là bị sợ hãi và tránh xa.

Tôi không biết tự bao giờ, cảm xúc của bản thân cần một sự trợ giúp, một người vuốt ve và xoa dịu nó, cho dù rằng nó cũng chỉ dịu đi và không bao giờ lành lại.
Dù biết rằng cuộc sống sẽ chẳng có ai thực sự cùng đi với mình, dù biết rằng con người sinh ra là để cô đơn và chết đi trong cô đơn, nhưng không tài nào có thể chấp nhận sự cô đơn như một phần của con người mình. Dù rằng, xưa nay nó vẫn vậy.
Cứ vài ngay, như con sóng tấp vào bờ cát, nỗi cô đơn lại tấp vào lòng tôi những cú tấp thô ráp sần sùi, và nỗi ngứa ngày để được thấu hiểu và cảm thông khiến tôi không ngừng nghỉ trở nên vồ vập, trở nên mạnh bạo, giống như một đứa trẻ khoe chiến tích của mình, tôi đem bằng hết những đẹp đẽ nhất để trưng ra, để phục trang cái bản ngã vốn rách rưới. Vốn hành khất của mình. Tôi muốn đẹp, muốn khác biệt, muốn họ thấy rằng tôi khác những kẻ tầm thường khác.
Dù rằng, tôi vẫn hiểu khác biệt hay không cũng chẳng quá quan trọng gì cả.
Dù rằng, tôi biết sự khác biệt ấy chỉ nhỏ hơn một vết kim châm trên nền một bức tranh. Cũng là vô ích. Nhưng cái tôi yếu ớt lại cao ngạo đòi hỏi điều đó như một sự cứu vớt cuối cùng cho một vẻ ngoài xấu xí đến khó mà có thể chấp nhận.

 

Tôi biết rằng lớn lên người ta cần tự mình xử lý những cảm xúc này, cũng biết rằng cần trở nên mạnh mẽ. Tôi cũng luôn tỏ ra khách quan và mạnh mẽ. Nhưng trong này, là cảm xúc không mạnh mẽ, là cảm xúc không lý do, không khách quan, là thứ cảm xúc yếu ớt khó điều trị nhất.

Chốt khóa không phải ai cũng có thể mở, nhưng người có thể mở được thì lại không thèm vào, xét đến cùng, đã ai thực sự mong muốn tri kỷ với một kẻ như tôi đâu nào?

deep inside

Tôi luôn cho rằng bản thân là một kẻ ít ra cũng không phải là trọng hình thức, và tỏ vẻ này nọ. Nhưng sâu thật sâu trong tôi, có lẽ phần nào trong con người tôi lại chính là như vậy. Be happily different, happy to be different in that way.

Bề ngoài có vẻ khá khác biệt đấy chứ. Nhưng liệu đó có phải là những thứ tôi thể hiện đơn thuần, không hề liên quan gì đến bản chất con người tôi?

Tôi thích sự khác biệt. thích những con người khác biệt một cách thông minh, thông minh một cách khác biệt. Những thứ thông thường, trong mắt tôi là điều hiển nhiên, không có gì đáng chú ý. Tôi chỉ đánh giá cao những thứ không-giống-phần-đông trong xã hội, những người có thể dùng lý lẽ và quan điểm bản thân chống lại một đám đông ngu dốt.

Tôi như có thù hằn với đám đông và thị trường vậy. Bất cứ cái gì gắn với nó, mặc định trong đầu tôi liền không thích, liền coi thường. Tôi khá tự cao với những điều mình thích, với những điều mình biết, về những thứ tôi khác biệt với họ.

Dù vậy, lúc nào tôi cũng cần phải tỏ ra là mình trung lập. Và tôi cũng biết rằng mình cần trung lập, đó mới là điều đúng đắn. Dù cho giá trị bản thân tôi cho rằng nó không hấp dẫn, nó tầm thường, thành kiến về xã hội làm cho bản thân tôi bỏ qua nhiều thứ, ấy nhưng tôi vẫn biết rằng mình cần-trở-nên-hoàn-thiện hơn ở các góc nhìn khác.

Có lẽ, tôi phần nào trốn tránh đối mặt với cái tôi khao khát sự khác biệt trong bản thân mình, tôi giấu nó thật kỹ, biến nó trở nên bình thường, thật chất, tôi trà trộn vào thế giới của họ, những con người thông minh, những con người kỳ lạ. Tôi không yêu thích nơi tôi thực sự thuộc về. Tôi cũng muốn thông minh, đặc sắc và hay ho.

Nhưng cái bản chất ngu ngốc và đáng xấu hổ của tôi như chực chờ phơi bày ra.

Nhưng, những màn diễn của bản thân tôi chỉ khiến cho cái tôi ngớ ngẩn trong tôi thấy thỏa mãn. Và rồi khó khăn trong mọi việc. Nhìn xa, tôi cũng đủ thông minh và thú vị, nhưng đó không phải là cái bản chất con người tôi. Tôi cũng ủy mị, chủ quan, nhàm chán và ngu ngốc định kiến. Trong tôi tồn tại cái mà thực sự bản thân tôi ghét nhất và gán cho xã hội. Càng giấu kĩ, nó càng bộc lộ, nó càng đau khổ. Bởi vậy cho nên trong vui vẻ thỏa mãn lại có một nỗi đau âm ỷ, trong những nỗi đau lại có sự thỏa mãn lạ kỳ. Trong tôi là những hỗn loạn và những tủi hổ ngu dốt.

Bản thân con người tôi thực sự không hiểu mình cần điều gì, là sự ủng hộ, lắng nghe, thông cảm hay là một sự dẫn đường chỉ lỗi cho đứa trẻ ngây ngô trong tâm hồn lớn hơn và bớt đi mặc cảm. Để tôi thực sự không cần làm gì chứng minh cho con người mình nữa. Để tôi được là một người nào mà tôi ghét nhất.

ngày 13/01/2018

Có lẽ vì đã trải qua một thời kì khá đen tối, hoặc là đã vượt qua xong nên mình bỗng nhiên cảm thấy mọi thứ xung quanh mình khá là tốt đẹp. Thay vì trước kia lúa nào cũng thấy thương cảm bản thân, than thở và những gì đó tương tự, có lẽ là mình đã phần nào đó quay trở lại được thế cân bằng.

Độ tuổi hai mươi mấy, chỉ phải học hành, kết quả học cũng không quá tệ, cuộc sống không phải lo toan quá nhiều về tài chính, không bị ghét hay hắt hủi, không dính vào tình yêu, được bố mẹ gia đình quan tâm, có những người bạn tốt đẹp bên cạnh. Vậy cũng là quá đủ cho một cuộc sống vui vẻ rồi. Vậy mà trước nay dù biết phải trân trọng những gì đang có, lại kêu than quá nhiều về những gì không có hay những gì khiếm khuyết.

Người ta bảo trẻ là sai lầm, nhưng với mình trẻ là trân trọng những khoảng thời gian chưa vướng bận để mà tâm hồn còn được thảnh thơi. Đi làm, cũng không biết không tốt ở đâu, nhưng nhất định sẽ phải lo đến cơm áo gạo tiền, các mối quan hệ xã hội, công việc đầy rẫy sự phức tạp. Khác hơn thì, cũng sẽ có người đi lấy chồng, và bắt đầu cuộc sống mệt mỏi phức tạp. Bản thân mình muốn cuộc sống trong sạch hoàn toàn, có nghĩa là chỉ có bạn bè và gia đình nơi mình sinh ra. Chuyện và việc yêu rồi lấy một người đột nhiên làm mình bị ám ảnh và sợ hãi. Đến gia đình chồng, đến con cái và trách nhiệm ràng buộc. Nhất là khi bản thân lại là một kẻ ưa tự do, dù luôn là người dè dặt thận trọng.

Sau năm nay, mình sẽ đặt chân vào một môi trường khác, nơi mà mình chưa chắc đã muốn và không có sự mong chờ, vì cuộc sống hiện tại làm cho bản thân mình cảm thấy là đủ. Nhưng biết đâu có những thứ đang đợi chờ phía trước tốt đẹp hơn, dù mình chẳng mong đợi sẽ vấp ngã cái gì để trở nên trưởng thành hơn đâu. Trẻ con là một cái tốt, được trẻ con cũng là một cái tốt để có thể thoải mái khi ở bên cạnh bất cứ aiii

Cố lên nào, tận dụng những gì của ngày hôm nay, để có thể vui vẻ nốt những tháng ngày được phép trẻ con.

Viết linh tinh

Đã lâu không viết, không đụng tới cuốn sách nào. Không đọc, không viết, không tìm đến âm nhạc. Không có một chút nhu cầu giải tỏa cảm xúc. Cuộc sống thiếu đi sự cân bằng. Vậy mà vẫn không hề gì, vẫn vui vẻ. Vì không quá quan tâm đến cách nhìn nhận của người khác về mình. Thử hỏi rằng nếu không vì điều gì, tại sao cần cố hữu một nỗi quan tâm về cách nhìn nhận của người khác về mình. Một phần cũng vì đến gần những con người khô khan, nghĩ lại xem, phải chăng bản thân là một mảnh ghép linh động, gặp một miếng ghép khác chỉ cần cùng màu sắc là đều có thể tự động thay đổi cho phù hợp. Chỉ cần bản thân cảm thấy thoải mái mà thôi.

Nhưng đầu óc đã lâu rồi không dùng để suy nghĩ nữa. Không có thời gian riêng tư làm cho cuộc sống mất cân bằng và nhiều khi không kiềm chế cảm xúc khiến bản thân làm những điều không tưởng được. Có lẽ thời gian tới, cần thay đổi chút gì đó. Tự làm chủ cuộc sống của mình hơn là cuốn theo đó và trôi đi trôi đi. Quá mức bị động, và chiều bản thân để nó sinh hư.

Thử nghiệm những cảm xúc mới, cân bằng hơn. Mình bây giờ đã tìm được cho bản thân những câu trả lời về nhân cách, những câu trả lời tưởng như khó khăn nhưng nó vốn ở đây, quan trọng là cách nhìn nhận ra sao để thấy nó một cách nhất quán mà thôi.

Lại là một bài viết không có tiêu đề

 

Mình đã mất khá lâu thời gian để tự hỏi và đi tìm câu trả lời cho câu hỏi mình là ai, mình rốt cuộc là người như thế nào?
Sau một thời gian dài, mình cũng chưa thể có câu trả lời, và mình cho rằng không thể viết hết lên bằng lời về một con người được. Là ai, và như thế nào chưa bao giờ gói gọn trong một chỉnh thể nhất định mà con người là một tổ hợp của mọi thứ trên cuộc đời mà ở mỗi môi trường, hoàn cảnh nó được điều chỉnh với những liều lượng khác nhau, chẳng có cái gì là cố định hết. Chỉ là một món ăn, có những gia vị nào là chính?

Mình đã có một khoảng thời gian dài gò bản thân vào một cái khuôn và mệt mỏi muốn chết đi được. Mình không muốn bản thân là những hình ảnh khác nhau, thật nực cười, nó giống như không muốn thay đổi trang phục ấy.

Mình cũng đã không tự tin, gán cho bản thân những cái biệt danh và chửi bới chẳng ra làm sao cả. Nhưng rõ ràng, sâu trong này, là một đứa khá tự tin. Vào cái gì nhỉ? Không phải với sắc đẹp bên ngoài như bao cô gái khác, tự tin chỉ vì thông minh thôi. Ngày trước không bao giờ nghĩ bản thân thông minh, là do người khác khen nhiều nên dần cảm thấy không cần xinh đẹp, cảm thấy rằng con gái có thể không xinh đẹp nhưng phải thông minh, thông minh và lười nhác là bạn thân. Thế nên với sự ngưỡng mộ của người khác, cảm thấy tự hào lắm.
Vậy mà có thời gian, tự rơi xuống dưới vực sâu, tự hỏi và đắn đo vào nhân cách bản thân; cho người khác cái quyền đánh giá mình và chấp nhận, khóc lóc không thôi.
Rõ ràng, mình không phải người sẽ quan tâm ánh mắt của người khác như vậy đâu, có lẽ trong đời ai cũng có một khoảng thời gian như vậy

**

Bây giờ mình lại thấy cần sống lạc quan hơn, tự tin hơn. Mình thấy mình cần tập trung vào ngoại hình hơn, cần tư sửa bản thân nữa. Và mình bắt đầu đặt cho bản thân những quy định, ổn định nó lại, không thể để cho bản thân giống như một con thú chỉ biết đến thú tính nữa.

*

Những người con trai trong trí nhớ

  1. Chàng trai ‘Chuyện con mèo dạy hải âu bay’

Từ ngày 23/5 đi thực tế cho đến hết quãng thời gian đi thực tế, tôi không ngừng nghĩ đến anh, một người con trai mà tôi từng cho là đặc biệt. Sự ảo tưởng vẽ lên của tôi đã đưa mối quan hệ của chúng tôi đến một trạng thái khá là khó xử, và tôi cũng chẳng đẹp đẽ gì cho cam.

Thấm thoát đã một năm trôi qua, giờ này năm trước tôi vẫn còn ngập chìm trong những ảo giác đó, ảo giác về anh.
Những ngày đầu mới quen, điều đầu tiên tôi nhìn thấy ở anh đó là một chàng trai ít nói, hay cười và khá là thông minh, tư duy logic. Tôi thường là một kẻ lạnh lùng trong tình cảm (dù có hay cười và hay nói đến đâu) nên ban đầu cũng không chú ý.
Qua những lần cùng làm việc tại CLB, tôi càng tiếp xúc với anh nhiều, anh tìm cơ hội tiếp cận tôi, mà lúc ấy tôi nghĩ rằng anh cũng vậy với bao nhiêu người khác. Anh quan tâm tôi và tôi cũng cho rằng đó là việc bình thường anh hay làm với những đứa em gái thôi. Tôi vẫn chú ý anh, tôi biết chứ. Người ta nói rằng anh thích tôi. Nhưng anh là người đầu tiên mà dù người ta nói vậy tôi vẫn không khó chịu, nên tôi tiếp tục cho phép điều đó xảy ra, để biết đâu rằng chúng tôi lại có thể bắt đầu một mối tình nhỉ?
Nhưng thật tiếc, càng tiếp xúc tôi càng xóa đi ảo tưởng của mình về anh. Anh không khác biệt giữa họ, anh không nội liễm, sâu sắc hay gì cả. Anh là một người ưa chuộng bề ngoài và khá là yếu đuối. Càng thân thì tôi càng trở thành chỗ dựa cảm xúc cho anh, anh thể hiện sự quan tâm đến tôi không che giấu và ngày càng rõ ràng. Dần, tôi cảm thấy không thể chịu đựng được sự nhiệt tình đó của anh. Với tôi, anh giống như một ngọn lửa mới bùng lên, non trẻ, nhiệt tình, mạnh mẽ; anh cho đi không chút đắn đo, suy nghĩ. Mọi việc anh làm đều giống như một chàng trai với tình đầu, lãng mạn đúng kiểu phim truyền hình vậy. Mà tôi, một đứa con gái dù chưa bao giờ bước chân vào cái bể khổ ái tình, lại không thể có chút rung động, hay ngả nghiêng gì với bất cứ hành động nào của anh.
Sinh nhật năm 20 tuổi của tôi là một ngày đáng nhớ, anh đã làm cho nó trở nên đáng nhớ như thế. Nhưng tôi vẫn không một chút rung động với bánh kem, nến, hoa hồng,.. hay bất kỳ thứ gì lãng mạn khác mà đáng con gái phải vậy.
Tôi thấy áp lực và sợ hãi, tôi rút bàn tay mình ra khỏi tay anh, tôi từ chối dứt khoát dù tôi biết anh sẽ buồn. Nhưng những lần lữa của tôi không thể kéo dài thêm nữa.
Ngày 20/10 năm đó, sáng đi tập thể dục về, tôi thấy một hộp quà trước cửa phòng. Sau 20 ngày không liên lạc và lời từ chối đầy dứt khoát, anh vẫn gửi quà cho tôi với một bức thư hơn một trang nói liên thiên rất đáng yêu. Chỉ ngại rằng, tôi không phải kiểu con gái ‘đó’.

Thật ra tôi vẫn biết, anh sẽ sớm hết thích tôi. Anh là kiểu người như vậy mà, ngọn lửa nhiệt thành, ngọn lửa mãnh liệt, ngọn lửa sẽ không mãi cháy được mà chỉ còn lại tàn dư thôi. Anh với tôi là những kẻ khác nhau, đi những con đường khác nhau mà không hiểu sao có thể đụng mặt trên đường, tóm lại là, tôi sẽ vẫn nhớ anh vì với anh tôi đã có những rung động mới đầu, những háo hức, những chờ mong dù nó chẳng thể kéo dài.

2. Chàng trai INFP và văn học nhật:

Tôi và anh quen nhau trên forum mbtivietnam, tôi là người chủ động nhắn tin cho anh trước.

Chúng tôi cùng type, cùng trường, (khi đó) cùng gặp vấn đề với xã hội và gia đình, cùng thích tìm hiểu linh tinh, cùng hay bị xã hội hiểu lầm. Tôi là một kẻ giỏi nghe tâm sự nữa, cho dù rằng tôi với anh rất khác nhau. Có nhiều quan điểm khác, cách nhìn nhận khác nhưng tôi biết là anh rất cứng đầu – cứng đầu với sự bi quan của bản thân anh cũng như cứng đầu với những quan điểm quá mức u tối ấy. Với anh, tôi nghe nhiều. Nhưng tôi là một kẻ có thể nhìn thấy cái bi quan nhưng cho rằng đó là điều hiển nhiên trong cuộc đời, cái mà tôi hướng đến là những cái khả năng đẹp đẽ tuy ít ỏi nhưng vẫn có thể xảy ra.
Dù tôi biết tôi mơ mộng, nhưng chúng tôi khác nhau là vì thế.

Chúng tôi có những cảm xúc đồng dạng, nhưng khi nói chuyện cùng anh tôi cũng không phải hoàn toàn là bản thân mình. Với anh, chỉ có một Nhung – cô gái điềm tĩnh, biết lắng nghe, biết thấu cảm. Cho dù rằng tôi, vẫn là một đứa con gái điên khùng, vẫn chém gió và nói chuyện dở hơi với bạn bè; vẫn hiểu nhưng không đồng tình – ” Tôi biết chứ, nhưng tôi không đồng ý”.
Anh không thấy hết con người của tôi và tôi cũng vậy. Tôi đoán rằng tôi trong đầu anh hầu hết là cái anh vẽ về tôi chớ không có mấy điều thực sự là bản thân tôi cả. Dù vậy, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc anh sẽ tỏ tình với tôi cả.

Tôi đã shock và không biết nói gì hàng 30′. May là anh viết qua thư, nếu không, có lẽ tôi không biết làm sao cả.

Nhưng vì tôi vốn dĩ không có tình cảm gì, nên từ chối anh là một điều không hề khó khăn. Tôi rõ ràng và mạch lạc, hạn chế nhất đả động đến cảm xúc của anh.

Nhưng điều làm tôi nhớ về anh, đó là cảm xúc bất ngờ vì anh đã nói thích, tôi cũng đã băn khoăn định rằng nên đồng ý thử – biết đâu rằng sẽ thích. Nhưng tôi không phải là một kẻ có thể mạo hiểm với cảm xúc của người khác nên tôi không dám.

Dù sao thì, với tôi anh cũng là một người có sâu sắc, có khác biệt, có thông minh, nhưng hơi yếu đuối.

***

Trong những chàng trai đã đi qua thanh xuân của tôi từ khi tôi lớn, tôi nhớ nhất hai người này. Một người vì tôi đã ảo tưởng về họ, dù biết cảm xúc của họ. Một người vì tôi không ảo tưởng, sống thật và hiểu họ, nhưng không biết cảm xúc của họ. Đều là những người quen biết lâu, tiếp xúc nhiều, nhưng vẫn cứ lãnh cảm.

Có phải chăng tôi đã hết cái tuổi yêu mà không nghĩ suy tính toán rồi?